Trăng qua biển cũ.

CTSQ Nguyễn đình Ngọc sq 4834 Tùy bút

truong_tsq_vt . . . Quê hương trong lòng tôi, còn có một mối tình thời niên thiếu . . .

Trời trong xanh, gió biển lồng lộng, khí hậu mát mẻ vô cùng. Cái giỏ đi chợ trên tay nhẹ hều, tôi thả bộ trên con ngõ nhỏ về nhà. Thoáng nghĩ đến năm nay mình sẽ bước sang mười sáu tuổi, lòng tôi rộn rã khác thường. Chút nữa mấy nhỏ bạn kéo sang nhà, tụi tôi lại vòng ra biển, dù tết đã qua mà không khí tết chưa phai nhạt chút nào và trong tâm chúng tôi còn nguyên vẹn mùa xuân.
- Cô à . . . cô bé cho hỏi thăm.
Thoáng giật mình, không quay lại nhưng tôi liếc vào bóng phản chiếu người phía sau trong cánh cửa kiếng căn nhà bên trái . . . á à thì ra . . . tôi vẫn cúi đầu đi thẳng, mặc cho ‘người lớn’ theo tò tò cách mấy bước phía sau, lại dám gọi tôi là cô bé, tệ gì cũng đang học đệ tam. Theo sau lưng chi vậy, tôi vẫn luôn bình yên ở cái ngõ nhỏ xíu này. Mấy người hàng xóm đang ngó kia kìa, khỉ! còn con em lấp la lấp lú ở cửa nhà cười nữa, thiệt là . . .
- Cho hỏi thăm chút xíu . . . bé.
Trời, giọng nói thì ngọt ngào, mà miệng lưỡi lại ‘ẩn kiếm tàng đao’. Hạ ‘giá’ tôi xuống thấy rõ! Câu sau chỉ còn ‘bé’ nhỏ nhoi nghe phát ghét.
Người này quả là biết chọc tức tôi mà! Ở thị xã Vũng Tàu này ai không biết mấy ông Thiếu Sinh Quân! Thấy bộ quần áo trắng chói mắt với cái nón đỏ là biết liền, lại còn hai miếng gì nho nhỏ, đo đỏ trên vai nữa. Dĩ nhiên cái bộ đồng phục chói chang đó chỉ là chuyện nhỏ, mà bản tính tinh nghịch của mấy ‘ổng’ mới đáng gọi là thần sầu! mới làm mấy ổng vang dội. Thì cái thị xã biển này người ta đồn thổi vậy, chớ riêng tôi thì chỉ nhận ra mấy ổng trong bộ đồng phục trắng đó vào mỗi cuối tuần. Tôi vẫn đi tới, chẳng ngửng đầu lên.
- Cho hỏi, biết nhà thầy Định đâu chỉ dùm.
Tôi giật mình, úi . . . chau ui, người ta hỏi thăm tìm kiếm thiệt, mà mình cứ ngỡ . . . Thoáng cảm thấy hai vành tai mình nóng bừng, tôi đưa tay chỉ căn nhà nho nhỏ, và nghiêng đầu sang phía trái:
- Dạ, cái nhà sơn trắng đó.
Tôi tiếp bước về nhà mình. Lịch Tam Tông Miếu nói trúng mà, hôm nay ra đường gặp chuyện lạ! Xách giỏ đẩy cổng bước vô sân, con em thụt vô trong cửa nhà chỉ chỏ, cười cợt chọc ghẹo, tôi mím môi trừng mắt lầm bầm như hăm dọa con em, mà khóe mắt còn theo dõi cái ‘người lớn’ trắng toát đang gõ nhẹ nhẹ cửa nhà bên cạnh. Tôi lại giựt mình lần nữa, ‘Người áo trắng’ cũng đang nhìn qua hướng tôi. Bước nhanh vào trong, để cái giỏ thức ăn xuống nền nhà, quay lại khép cửa, tôi cười thầm: Hứ, nghiêm trang dữ! Nón cầm trên tay, đứng một bên và gõ cửa nhẹ nhẹ. Để giỏ trong bếp xong tôi đi rửa mặt, chúa nhật này trời mát mẻ, thật là một ngày đẹp để ra biển chơi. Hích hích . . . cho ‘người trắng toát’ đó gõ đỏ tay luôn! Nhà chú Định chớ ai đâu. Ngọc Chi, con em tôi vẫn thậm thụt trêu ghẹo:
- Sợ mất hồn rồi . . . hi, hi.
Hớp chút nước lạnh, tôi ra vẻ thản nhiên:
- Hứ . . . mắc mớ chi mà sợ! tầm thường.
- Nhớ nhe! Tầm thường nhe.

Ừ, Ngọc Chi cũng đã nhổ giò cao lắm rồi, điệu hạnh ghê nơi! Chưa kịp ngồi xuống thì lại nghe tiếng gõ cửa tưởng như sát bên tai, tôi đưa tay chận ngực, gõ cửa nhà mình chớ đâu! Sao chưa về cho rồi, thiệt là . . . Tôi thấp người gần tai cô em, nhỏ nhẹ dụ ngọt nó:
- Ra nói chú Định hổng có nhà dùm ‘chị’ cái.
- Hổng phải bạn em, mắc mớ chi em ra.

Tiếng gõ cửa nhà lại vang lên lần nữa! nãy thấy tôi vô nhà này mà, đưa ngón tay trỏ lên, tôi năn nỉ nó lần nữa:
- Dùm một lần này thôi!
- Nói năng chi cũng thừa! hi, hi.
‘Khỉ . . . ’
tôi lầm bầm bước ra. Mở nhẹ cửa, người ‘lớn’ tươi cười bên hiên nhà, tôi cũng mím môi cười cười:
- Dạ . . . có chi . . .
- Xin lỗi, khi nào thầy Định về . . . hay làm ơn cho mượn cây viết, để lại ít hàng chữ cho thầy.

Tôi đã bình tĩnh không còn ‘khớp’ nữa, tính tinh nghịch của tôi đã quay lại, hơn nữa ‘người màu mè’ này tươi tỉnh, dễ thiện cảm:
- Chú Định . . . ý, ý ‘thầy’ Định đi đâu thì biết, mà hổng rõ khi nào thầy về.
Người ‘lớn’ Thiếu Sinh Quân xoay xoay cái nón đỏ trên tay cười cười:
- Thầy là chú hả? tôi đang xưng là em với thầy . . .
- Tai thính dữ! mới vuột miệng là ‘bắt’ được liền, mà xưng em với chú Định thì mắc mớ chi tới tui?
- Chắc thầy đi đánh tenis đó, thường thường giờ này ‘thầy’ dìa rồi.

Tôi bạo dạn hơn, quan sát kín đáo cái ‘người chói chang’ này, cao hơn tôi chừng nửa gang tay, đen đen, cười thân thiện, ghét nhất cái dáng tự tin quá đáng, tóc húi cua, hi hi, ông Thiếu Sinh Quân nào mà chẳng vậy, thời nay thanh niên đều để tóc dài, chỉ có mấy ổng hớt ba phân, ngó tức cười, mà phải công nhận là trông khỏe mạnh.
- Ô, vậy thì thầy sắp về, mà học lớp mấy vậy? cô? . . . .cô gì nhỉ? tôi tên Hùng, đang học mười hai.
Tôi chỉ mỉm cười, đời nào tôi khai tên nói lớp với người dưng.
- Giỏi quá, học mười hai rồi, hèn chi . . . khoe liền.
- Đâu có khoe, tự giới thiệu mà.

Tự dưng Ngọc Chi, con em khỉ của tôi đía xía vô xa xa phía sau, mà ai nghe cũng rõ y:
- Ngọc An đó, hi hi, học giỏi lắm đó nghe.
Tôi quay lại trừng mắt mím môi, nó chỉ lú một con mắt ra ngoài cửa bếp: cái con mắt đó chớp nháy ghẹo người.
- Ô, Ngọc An, học giỏi nữa, nghe rồi, tuần tới ra trả công cô bé đó.
Con em tôi liến thoắng líu lo tiếp:
- Nhớ nha! . . . công lớn lắm đó.”
Tôi bậm môi, làm mặt nghiêm, lần này phải mét má, con khỉ em! mà trong lòng thấy tức cười. Có tiếng xe honda ngoài đầu ngõ mẹ tôi đã về tới, bước ra mở cổng đón mẹ, tôi nghe tiếng người ‘lớn’ sau lưng:
- Thưa Dì . . .
Ha! Đã vội vã chào mẹ tôi rồi. Có mẹ, gan phổi tôi bạo dạn lên gấp mười. Hơn nữa cũng phải nói rõ, để mẹ tôi nghi oan cho ‘thanh danh’ của tôi:
- Tìm ‘thầy’ Định đó má.
- Thì mời anh vô nhà uống miếng nước đã, chú Định con đi trực ban chi đó, thời buổi tao loạn này mà.

Người ‘chói mắt’ và ‘chướng mắt’ đó nhìn tôi cười cười như thách đố chọc ghẹo và thưa với mẹ tôi:
- Dạ, cho con xin ly nước lạnh được rồi dì.
Trời! lì ghê chưa! Trường lớp nào, con cái ai mà tự tin cao ngất ngưởng vậy nè trời, mấy bạn con trai cùng lớp cùng trường cho kẹo cũng không dám đến nhà, nói năng đối đáp tỉnh bơ như vậy. Nghĩ vậy thôi, tôi đã cảm thấy tức cười, đành đi vô nhà rót nước. Mẹ tôi chỉ ghế cho Hùng ngồi, hỏi han mấy câu rồi đi ra phía sau:
- Ổng tìm chú Định mà má, đâu phải khách mình đâu!
Tôi nhì nhằng mẹ tôi, làm như khó chịu lắm. Mẹ tôi cười:
- Thì cũng học trò chú con chớ ai, mà thấy nó lễ phép chững chạc . . .
- Má lúc này dễ dãi ghê nơi! Chắc đụng ngày mát trời, hi hi.

Tôi đùa với mẹ mấy câu nữa rồi mang nước ra, thấy Hùng đang đứng xem hình ba tôi và gia đình treo trên tường:
- Dạ . . . mời nước.
Hùng quay lại, cái nón đỏ vẫn cầm trong tay, chắc ‘ổng’ thấy tấm hình mình chụp hồi còn chút nhí, mặt mũi mình xấu thấy ghê, Hùng cười cười nói:
- Cám ơn ly nước nhe, nhờ nó mới được vô nhà.
Đến ghế ngồi uống hớp nước, rồi Hùng giải thích sơ chuyện viếng chú Định, giọng mềm mỏng. Mẹ tôi bước ra ngồi bên tôi, thăm hỏi Hùng. Ít phút sau Hùng đứng dậy:
- Dạ, con xin phép dì con phải đi, mấy người bạn chờ chỗ đồng bào chạy giặc từ ngoài Trung vào. Cám ơn dì và cô . . .
- Chưa gặp chú Định của mấy đứa mà, với lại ăn cơm đã.

Tôi nghe má mời ‘người áo trắng’ ăn trưa, tôi đảo nhẹ tròng mắt, má tôi sao vui bất tử vậy nè trời, ‘nối giáo cho giặc’ hay sao á!
- Dạ, con phải đi, nếu không phiền gia đình, thỉnh thoảng con xin phép được ghé thăm.
- Sợ gia đình dì nghèo, con không ghé chớ . . . còn nhà lúc nào cũng có dì hay Ngọc An, tuần tới ghé đi, dì nói chú Định hôm đó ở nhà.
- Dạ, dạ.
- Tuần tới ghé nha, nhà chờ đó.
- Dạ, dạ.

Ha ha khớp rồi, nghe nói tới ăn uống là chạy dài, tay cầm cái nón đỏ dạ dạ lia chia, cho chừa cái tật! hi hi.
- Dạ, dạ con xin phép dì, chào Ngọc An, chào cô . . . chi, chi đó, chưa thấy mặt.
Đưa Hùng ra cổng, Ngọc Chi cũng chạy ra léo nhéo:
- Ha, ha, giỏi thiệt đoán trúng rồi, Ngọc Chi đó. Tuần tới nhớ ‘đền ơn’ đó nhe.
Hùng quay lại cười rồi mới đội cái nón đỏ lên, đi ra ngõ. Vô nhà, thấy mẹ vui hẳn ra, tôi cũng ngạc nhiên, mấy mẹ con trước nay vẫn bình yên, mẹ tôi ít bạn mà tôi cũng chẳng có mấy người quen.
Hôm sau trên đường đến trường, khi đi ngang chỗ đồng bào tị nạn C.S. từ ngoài miền Trung chạy vào, người đông như kiến, lều trại màu xanh trắng xếp lớp ngút mắt, tôi nhớ đến cái anh trắng toát, cũng có ý ngó thử xem có thấy anh chàng đâu không? Ha ha, chắc cũng phải đi học chớ, đâu có được ra đây ngày thường, năm thi mà. Lũ bạn tôi nghe kể về người áo trắng, cười rũ ra, mấy đứa nói:
- Cho tụi tao gặp xem mặt mũi ra sao? Mà mi tiếp lâu như vậy!
- Hứ, tại ổng cù nhây chứ bộ!
- Ai biết, thấy mặt mi hổm rày rạng rỡ.
- Khỉ, không lẽ phải héo úa tàn tạ sao?
- Mi mà héo úa thảm sầu còn . . . ‘chết’ hơn nữa.
- Thì chắc giống mấy ông lính thôi, mà lì ơi là lì, nói năng đối đáp tỉnh bơ.

Sáng thứ bảy, tôi cũng có ý trông cái ‘người trắng toát’ đó, tôi đã mặc quần tây, thêm cái áo màu kem nhạt và để ý mặt mũi chút xíu, đâu phải tôi đỏm dáng gì, chỉ gọn gàng hơn bình thường một cái móng tay, nhà có khách mà! Chín giờ rưỡi đã nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ, cũng ý tứ như trước gõ xong liền tránh sang một bên ngó trời đất, tay vẫn cầm cái nón đỏ.
- Dạ, mời anh Hùng.
- Ngọc An đi học vui vẻ chứ.

Làm như lớn lắm, hỏi chuyện học của người ta.
- Cũng thường, mà học ít lắm.
Tôi cười nhẹ nói:
- Đi ra biển nhiều hơn.
- Phải, mùa này biển đẹp.

Đúng như Hùng nhận xét, mấy đứa tôi thích nhất biển mùa này, thường hay thả honda tà tà theo các con đường quanh biển, chỉ một hai tiếng những buổi trưa không có giờ học thôi, tôi yêu cái thị xã biển này, ngoại tôi ở đây, mẹ tôi lớn lên ở đây, và giờ tôi và Ngọc Chi cũng không muốn đi đâu nữa hết. Thấy Mẹ tôi bước ra, Hùng lên tiếng:
- Thưa dì.
Hùng đứng lên chào mẹ tôi, cái nón đỏ chẳng rời tay. Mẹ tôi kéo ghế ngồi bên tôi, bà hỏi:
- Năm nay con thi tú tài hả, vậy thi xong tính học gì?
- Dạ, tụi con học xong là đi lính.
- Ừ, thời buổi này! dì cũng đoán vậy, ba của Ngọc An cũng mất ngoài trận mạc đó con.
- Ô, giờ con mới biết . . .
- Mười một năm rồi con, khi Ngọc An mới bốn, năm tuổi. Thành ra thấy con cũng có khác mấy cậu tóc dài quanh đây.
- Dạ, dạ con tới thăm nhà chút, rồi con ra chỗ mấy đồng bào chạy nạn, một giờ trưa con quay lại.
- Ừa, ra đó chút đi con, mà đi bằng gì?
- Dạ, ngoài đầu ngõ có xe lam.
- Ôi thôi phiền phức, để Ngọc An chở ra cho.

Tôi thật sự giật mình kinh ngạc, mẹ tôi đối với Hùng đặc biệt chưa từng thấy!
- Chú Định mấy đứa có nói dì nghe rồi, nói con học hành siêng năng mà đứng người lắm.
Mẹ tôi ý như muốn nói cho tôi nghe để trấn an tôi. Nhưng mà chở con trai, kỳ cục . . . Nhưng mà làm như tôi xấu xí gì lắm đó! Hiển nhiên là mẹ tôi vì lo lắng cho tôi, nên đã dò hỏi về Hùng nơi chú Định, có lẽ khi gặp Hùng mẹ tôi đã có cảm tình ngay, mà cũng có lẽ Hùng gợi lại trong lòng mẹ tôi hình ảnh của ba thời sinh tiền.
- Dạ, con không được vậy đâu . . . nếu không phiền, con xin phép mời Ngọc An đi xem trại một chút.
- Hai đứa đi đi, nhớ về ăn trưa đó, dì chờ.

A! mà cái người này mới ‘ghê’ chớ: mẹ tôi nói hở ra điều gì ‘có lợi’ là người ấy lại xin phép, xin bùa! sao không khiến mẹ tôi vừa lòng hả dạ? Dẫn xe ra tôi cảm thấy thật là ngượng xen lẫn vui vui, mà cũng tò mò: chưa thấy trong những lều trại đó đồng bào mình sống ra sao? Trao xe cho Hùng chở, tôi ngồi ngang chông chênh sau yên xe, tay thu trên đùi, mường tượng như người mất ngủ, lâng lâng, trống rỗng. Trên những con đường cây cao bóng mát, lòng tôi bâng khuâng cảm giác lạ lạ, chỉ còn thấy mây trắng trời xanh ẩn hiện trên những tàn cây cao. Chẳng còn hiểu được mình đang nghĩ gì. Hùng nghiêng đầu nói:
- Coi chừng ngã đó nghe . . . mà đừng giận gì, xem trại chút xíu cũng hay, cảm động lắm.
- Dạ.

Tôi chẳng biết nói gì hơn, nghĩ đâu đâu, bao nhiêu tinh nghịch của tôi tan biến như những bong bóng nước. Tôi bỗng thấy mình thật nhỏ bé, chỉ biết trường lớp bạn bè, mẹ và em, còn cái cuộc chiến này thì thật xa lạ với tôi, xa khuất hẳn thị xã biển yên bình này, bây giờ mùi thuốc súng tiếng bom đạn và đau thương đã theo chân đồng bào tị nạn tràn đến nơi đây.

Ui, trại đông thật đông, trẻ nhỏ chạy quanh đùa giỡn, người lớn phần đông ngồi trong lều lẫn lộn với những túi xách tay nải, mặt đầy những lo âu. Hùng vừa đến một khu lều đã có đứa bé chạy đến nắm tay Hùng kéo kéo rồi la lên:
- Ngoại ơi ngoại, chú Hùng nè.
Xoa đầu đứa bé, Hùng ló đầu trước một lều:
- Thưa bác, con đây, đủ chỗ ngủ chưa ạ?
- A, chú Hùng, chưa chú ơi, lều nào cũng thiếu hết.

Tôi còn đứng xớ rớ, chưa kịp nói gì, Hùng tỉnh khô kéo tay tôi vô chỗ có bóng mát và cái ghế thấp:
- Em gái con đó bác.
Rồi nói với tôi:
- Ngọc An chờ hai phút nghe.

Là chạy mất liền, thôi kệ, tha cho cái tội dám kéo tay người ta, muốn chứng tỏ gì đây? Hay tại Hùng đang gấp gáp, không ý tứ gì nữa. Mới đó mà Hùng quay lại tức thì, thêm bốn năm ông nữa, ông nào cũng chỉ mặc áo thun quần short vàng, vai thì vác gỗ hay ôm lều bạt. Mấy ổng bắt đầu làm chỗ ngủ cho mấy cái lều đó liền. Hùng vẫy vẫy tôi rồi hướng vô căn lều nói:
- Chút xíu con quay lại.
Hùng dẫn tôi đi qua những khu lều đầy những người, tiếng đùa giỡn la hét của trẻ nhỏ, mùi khói của củi đốt, có những nơi nước chảy loang trên nền đất. Mặt trời chói chang, nắng đã nóng, Hùng và tôi quay lại chào các chú bác khi nãy, xong chúng tôi về nhà.

Sau lần đó, cứ mỗi tuần Hùng lại ghé cái ngõ nhỏ ở thị xã biển ấy đôi ba tiếng, những bữa trưa thanh đạm cuối tuần mà tràn ngập tiếng cười nói của Ngọc Chi. mẹ và tôi lăng xăng nấu nướng, gia đình tôi bình dị, Hùng thì chân thành, hình bóng của Hùng như một người con trai, một người anh trong cái gia đình vốn từ lâu chỉ có ba mái tóc dài dài. Một cuối tuần nơi con ngõ yên tĩnh ấy, sau khi bước vào nhà, Hùng để cái nón đỏ trên bàn, không còn giữ khư khư trong tay như trước nữa, Hùng thăm hỏi tôi như mọi khi:
- Ngọc An vui vẻ chứ? Dì khỏe không.
- Dzạ, nhà khỏe ‘cả’, cám ơn anh Hùng.

Ngọc Chi chạy ra, tay mang ly nước lọc:
- Anh ‘cả’ ạ . . . Dzạ, anh ‘dzùng’ nước.
Hùng nhìn Ngọc Chi, rồi lại nhìn tôi như muốn hỏi gì. Tôi và Ngọc Chi vẫn tỉnh bơ, thỉnh thoảng tôi xuống nhà dưới trông coi nồi bún. Sau đó Ngọc Chi như chợt nghĩ ra:
- Đố anh ‘cả’ cái này, vui lắm ‘cơ’.”
Hùng hết nhìn Ngọc Chi, lại ngó tôi, ngờ ngợ có gì lạ lạ:
- Ừ, ừ . . . đố đi, mà anh thứ năm, chứ đâu phải anh cả.
Ngọc Chi vẫn thản nhiên không lý gì đến câu đính chính của Hùng, tiếp tục trò đố của nó, chắc lại mới đọc trong báo Tuổi Ngọc đây.
- Này nhá đố anh: ‘Yêu nhau cởi áo cho nhau, về nhà dối mẹ qua cầu gió bay.’ Đố là con gì?
Tôi đã hích hích bụm miệng cười, khỉ Ngọc Chi! Hùng ngẫm nghĩ một lúc:
- Dễ quá, là ‘con gái’, ha ha.
Tôi đã cười nghiêng ngả, ra cả nước mắt. Mà đúng: con gái hay dối mẹ, con trai còn dối nhiều hơn, con nào mà không dối mẹ! Ngọc Chi ngoắc ngoắc ngón tay trỏ của nó, ra dáng nghiêm trang như một cô giáo, tỏ ý phủ nhận:
- Trật lất . . . và tầm thường, câu trả lời rất ư là không hay. Con này . . . hay lắm ‘cơ’.
Tôi vẫn hích hích cười, Hùng nghĩ không ra đành chịu:
- Anh thua, trả lời không hay hơn, ăn đòn đó.
Ngọc Chi nghiêm trang ‘dũa’ thêm:
- Thế mà cũng đòi là ‘người Bắc’ hi, hi, này nhé: dối mẹ là lừa mẹ, con dối mẹ là con ‘Lừa Mẹ’ có bốn chân hẳn hoi. Hi hi.
Trả lời xong, nó lăn quay ra ghế cười, cười khả ố . . . Hùng gật gù khen câu trả lời ý nhị. Mẹ tôi cũng đã bước ra, tươi cười mắng Ngọc Chi:
- Con khỉ, lại chọc ghẹo người khác!
Tôi cũng tham gia tố khổ Ngọc Chi:
- Má, má, từ sáng giờ nó bắt con phải giả giọng Bắc đó má.
Ngọc Chi ngưng cười, lên tiếng:
- Nhà nấu bún măng vịt, nên ‘phải’ làm người Bắc nấu mới đúng khẩu vị! phải nói tiếng Bắc mới cảm được cái ngon của măng vịt, hi hi.
Trời trời, nó học đâu ra ‘cảm’, nói năng lung tung mà lý lẽ rạch ròi. Mẹ tôi nói với Hùng:
- Ba Ngọc An cũng là người Bắc di cư đó con.

Một buổi chiều thường ngày, tôi và Ngọc Chi đang làm bài vở, có tiếng mở cổng nhà. Ha! Lần đầu tôi thấy Hùng mặc quần tây áo sơ-mi, trông rất lạ, mà cũng là lần đầu Hùng đến không phải là ngày cuối tuấn, hai chị em còn đang ngạc nhiên, Hùng đưa cái gói nhỏ cho tôi nói:
- Mừng sinh nhật Ngọc An.
Ôi! Hôm nay sinh nhật tôi, mà tôi cũng không nhớ, không ai nhớ hết, quà cho tôi chỉ là một hộp kẹo nhỏ gói trong giấy trắng, rất bình thường. Nhưng tôi xúc động vì Hùng “Nhảy rào” ra chúc mừng tôi, Hùng cũng có giải thích: Thiếu Sinh Quân lớp 12, năm thi nên được chiếu cố, dễ dãi tự do hơn. Ngọc Chi có lẽ cũng xúc động lắm, nó nói cho Hùng biết sinh nhật của tôi lâu rồi mà Hùng còn nhớ . . . Hùng và tôi ra biển, tôi ngồi thu lu, nhỏ bé, nhìn mảnh trăng non như treo trên biển chiều phẳng lặng. Chúng tôi chỉ nói những câu chuyện bình thường, mà cõi lòng tôi an vui, chung quanh như rực sáng diệu kỳ. Hạnh phúc đó chăng? Hay tình yêu? Tôi không sao hiểu được.

Chiến tranh lan tràn khắp nơi, dấy động cái khoảng không gian riêng biệt chỉ có gia đình và trường lớp của tôi. Bao nhiêu là tin đồn về chiến tranh, về chế độ chính trị . . . tôi không muốn biết những thứ xa vời, phiền não đau khổ đó, chỉ muốn yên trong cái bong bóng lấp lánh ngũ sắc thân yêu bé nhỏ của tôi. Hùng cũng khác hơn, vẻ như lo lắng, làn sóng chiến tranh tràn ngập phủ mờ tất cả, Hùng và tôi cũng như mọi người chẳng còn học hành gì được nữa, cho đến một ngày.

Ngày đó, không ai quên được: Ông này bỏ nước ra đi, ông kia tuyên bố sống chết với quê hương, ông nọ lên tiếng đầu hàng. Thị xã Vũng Tàu lên cơn sốt hoảng loạn đến độ cao nhất, mọi người chạy đôn đáo lao xao, nhiều nhà đã bỏ trống vì người đã ra đi . . . Gia đình tôi còn biết đi đâu? Chị em tôi bị mẹ giữ riết trong nhà những ngày đó, cấm không được ló ra đường. Trưa ngày 30/4 tôi đã thấy những kỳ dị khác thường: những cái nón cối, những đôi dép râu đã xuất hiện trên đường phố, mẹ tôi hoảng loạn, chị em tôi kinh hoàng run rẩy, tôi thấy những người lớn tuổi nước mắt chảy dài, tới lui không biết phải làm gì, mọi người khóc cho nỗi tan tành xụp đổ, tất cả đều trống rỗng, không ngày mai, không tương lai. Thỉnh thoảng vẫn còn nghe tiếng súng, tiếng tạc đạn nổ xa xa.

Hàng xóm nói rằng trường Thiếu Sinh Quân vẫn còn nổ súng . . . Ôi, anh Hùng đâu? Anh có trong trường không? Người khác đã buông súng rồi các anh còn cầm giữ súng làm chi! Nổ những viên đạn sau cùng cho sự hào hùng kiêu hãnh? Lần đầu tiên tôi biết lo sợ là gì, tôi sợ hãi đến cùng cực, chị em tôi trốn trong phòng như những con đà điểu chúi đầu xuống cát. Nỗi kinh hoàng càng làm tôi mong đợi tin Hùng. Bao nhiêu là cảm giác mới chụp lên tôi ngày hôm đó, tâm hồn tôi lớn hẳn ra . . . Tôi mềm người, châu thân tôi toàn nước mắt: Anh Hùng sao chưa bước vào cổng nhà Ngọc An? Sao chưa mang nụ cười của anh đến cửa? Bình thường, an lành và rực sáng trong bộ trung lễ trắng với cái nón đỏ vo vo trong tay như mọi khi? Anh Hùng đâu? Anh hãy đến ngay giây phút này, Ngọc An đang hoang mang mất hết niềm tin, Ngọc An cần một chỗ dựa, không riêng Ngọc An đâu, mẹ và Ngọc Chi nữa.

Và rồi cuối cùng Hùng cũng đến, với cái áo ngắn tay quần tây đen, cám ơn Thượng đế, Trời, Phật, Chúa . . . tôi thầm cám ơn các ngài. Ngọc Chi thấy Hùng là khóc ầm lên chạy ra phía sau Hùng, ôm chầm lấy lưng anh và nức nở. Mẹ tôi nghe tiếng khóc lớn tưởng có chuyện gì , mếu máo chạy ra, mẹ nắm tay Hùng:
- Con đã đến rồi. Ngọc Chi vẫn còn ôm sau lưng Hùng, còn tôi cứ ngồi yên nghe tiếng thổn thức của chính mình và thấy những giọt nước mắt lăn tròn xuống má. Cuối cùng tôi chỉ nói được một câu:
- Anh Hùng ở đây! Không đi đâu nữa hết!
Hùng lặng lẽ nắm tay tôi trước mặt mẹ và Ngọc Chi:
- Đương nhiên là anh sẽ ở đây!
Hùng chỉ nói ‘sẽ’ thôi, anh phải về thăm gia đình, anh còn bao nhiêu thứ phải làm. Hùng về Sài Gòn, đôi ba tháng lại đi xe đò ra thăm gia đình tôi.

Mọi người vẫn hít thở vì chỉ còn mỗi không khí là tự do, mọi người vẫn sống dù rằng sống với bao nhiêu đắng cay khổ nhục của người thua cuộc . . . cho đến một buổi sáng sớm. Hùng gõ cửa nhà tôi lúc 8 giờ sáng, anh khác xưa nhiều lắm . . . mang xuống chút ít quà rất bình thường cho gia đình tôi, sau bữa ăn trưa Hùng thưa với cả gia đình, khi đó tôi đã chớm 18 tuổi:
- Con đã cố gắng rất nhiều . . . mà không làm được gì cho tương lai. Con hiểu tình cảm gia đình dành cho con, và con cũng tin là gia đình biết lòng con. Con phải xa mọi người một thời gian . . . ”
Hùng cố gắng nói hết ý, chị em tôi nước mắt như mưa lũ, Hùng tiếp:
- Nhưng dù sống hay chết, con cũng quay về với gia đình.
Tôi hết chịu đựng nổi nữa, chạy vào phòng khóc vang, ôi hãy chỉ cho tôi biết: tôi phải làm gì đây? Cuộc đời tôi sang bước khác, những bước không có Hùng.

Nghiệt ngã đau khổ, chia ly mất mát . . . không chỉ giáng xuống một lần, mà những thứ bất hạnh ấy ôm cứng lấy mọi người toàn miền nam. Bao nhiêu quân nhân bị xua vào những trại tù khổ sai? Bao nhiêu thanh niên miền nam bị đẩy vào những công nông trường? một hình thức khổ sai khác. Bao nhiêu gia đình đã bị đẩy vào rừng: dưới các cái tên vùng kinh tế mới! Kẻ sống: không đất dung thân đã đành, người chết cũng bị cày tung lên khỏi nơi yên nghỉ! Và rồi mọi người ùa ra biển cả, cái lối thoát duy nhất và cuối cùng. Không có tin tức của Hùng đã lâu, Hùng sống? chết? có vợ con? nhưng tôi không biết phải làm sao? Không sao thuyết phục được chính mình đến thăm nhà Hùng theo cái địa chỉ mà anh để lại . . .

Sau lần đổi tiền vơ vét lần thứ hai, gia đình tôi không còn phương cách gì để sinh sống nữa, bắt buộc phải bỏ con ngõ cũ, tôi thu hết can đảm lên Sài Gòn. Gặp mẹ Hùng tôi run rẩy lắp bắp nói năng không đầu đuôi:
- Cháu, cháu . . . không muốn gặp anh Hùng, cháu chỉ muốn biết tin tức anh ấy thôi.
Mẹ Hùng chẳng hiểu gì cả, ngơ ngác hỏi tôi:
- Cô là ai?
- Dạ, dạ . . . cháu là Ngọc An ở Vũng Tàu, lúc . . . khi . . . anh Hùng học Thiếu Sinh Quân dưới đó.”

Mẹ Hùng bỗng vươn tới nắm tay tôi rồi òa khóc:
- Thằng Hùng nó ra đi hơn sáu năm nay không biết tin gì! con ơi.
Châu thân tê liệt, tôi chẳng còn nhớ gì mà cũng chẳng muốn nhớ những gì xảy ra sau đó. Chỉ mang máng biết có nói với mẹ Hùng là gia đình cháu sẽ dời đi, có lẽ về Bầu Lâm làm giáo viên tiểu học . . . Mẹ Hùng hỏi tôi:
- Hai đứa có con chưa?”
Tôi hoảng loạn vấp váp:
- Không, không . . . anh Hùng còn chưa thật sự nắm tay con mà. Mẹ Hùng chép miệng:
- Thế mà không có con đi, có phải là hay hơn không?

Bao nhiêu năm tháng đã qua, tôi thật sự trưởng thành. Đời sống ‘phải’ yên xuôi hơn . . . người ta bắt buộc khác đi, phải chai lì đi, vì không thể nào chịu đựng nổi phong ba, đau khổ mãi. Tôi đã sống như thế, như người mộng du. Chị em tôi còn làm được gì? Ba tôi là sĩ quan Dù tử trận, ai cho chúng tôi một ghế trong các trường đại học, ai để yên cho chúng tôi sống ở con ngõ cũ đó? Ngọc Chi và tôi mãi mới học được cái lớp giáo viên tiểu học, và phải về sống ở những kinh tế mới xa xôi, dậy dỗ những đứa bé mà hoàn cảnh cha mẹ chúng không khác gì tôi. Người ta có ngàn cách xua đuổi chúng tôi về những nơi ấy để mặc sống chết. Họ đã không giết chúng tôi ngay vì còn sống vẫn lợi hơn cho họ. Và chính chúng tôi đã làm thay đổi bộ mặt những nơi đó. Tụi ‘Ngụy’, như họ gán cho chúng tôi, cho dân miền nam, rồi tù đày, ly tan, mất mát như là hệ quả đương nhiên của kẻ thua, thua vì không bảo vệ nổi tự do và sự tồn tại của chính mình! Vâng, chúng tôi mất, mất ngay cả đến niềm tin vào tình người. Giữa cái đại dương đời sống toàn trá ngụy này, chỉ còn Mẹ, Ngọc Chi cho tôi bám víu, và còn Hùng nữa, không, một ít vật kỷ niệm của Hùng thì đúng hơn.

Nhưng sự tin tưởng đó còn tuyệt đối không? Anh nói ‘Sống hay chết anh cũng quay về.’ mà sao tôi còn chưa thấy anh Hùng đâu? Tôi biết Hùng năm tôi chưa tròn 16, cứ cho là tôi yêu Hùng, vậy tôi đã dành 12 năm, một con giáp tuổi tôi cho tình yêu mơ hồ ấy. Năm 28 tuổi tôi lập gia đình, 30 tuổi tôi góa bụa! Hãy chỉ cho tôi phải sống như thế nào? Hãy nói cho tôi nên làm gì hơn? Nhưng tôi lại có thêm một người nữa để tin yêu: con trai tôi, năm nay đã gần tròn 6 tuổi.

Một buổi chiều sau giờ dạy, khi những cô cậu học sinh đã vắng trên con đường đất đỏ, con đường chính của cả vùng này, con tôi hẳn cũng đã về đến nhà, tôi mới rời cổng trường, nhà tôi phía xa xa, chỉ dăm bảy phút đi bộ. Mọi khổ cực đều phải san bằng, tôi rồi cũng phải quen với những tan nát của đời sống, thế mà chỉ có màu đất đỏ nơi đây, mùa khô hay mùa mưa đều đáng sợ kinh hoàng...Mỗi khi ‘để ý’ đến màu đất đỏ là tôi cảm thấy nỗi khủng khiếp nào đó từ trong tâm hồn tràn ra. Căn nhà gỗ của tôi, hiện có ba thế hệ đang chung sống mẹ tôi, tôi và con tôi, căn nhà còn đứng đó nhưng đã không còn vững nữa, biết sao hơn. Chung quanh có ít cây ăn trái và vài chục nọc tiêu cũng đang đi vào thời tàn tạ. Ôi, tôi không nghĩ nữa, tôi không muốn tự hành hạ mình vì sự bất lực của mẹ con tôi trước cuộc đời.

Thấy đầu con tôi trong sân nhà, vì ngoài đường cao hơn và cái hàng rào phủ dây leo che khuất từ ngực con tôi xuống dưới chân, tôi chỉ thấy dường như đầu con tôi tựa trên cái gì đó, tôi thắc mắc không hiểu nó đang làm gì, lòng người mẹ mà! Sự thắc mắc đó cứ vướng vất trong đầu, dù biết phải đến trước cổng nhà tôi mới tỏ tường. Tuy thế tôi không vội về nhà vì mắt vẫn thấy con bình yên. Chiều trong xanh, con đường đất vẫn muôn đời đỏ rực, màu bụi đỏ phủ lên mọi vật tạo thành một cảnh tượng kỳ dị thê lương.

Khi con tôi nhận ra tôi, nó vụt chạy ra gọi: ‘Má, má.’ Và đồng thời tôi thấy có một nhân dạng đứng lên, nhưng không phải ngoại nó, tôi khiếp hãi, châu thân tê điếng lạnh ngắt, lo cho có gì gia hại đến con. Tôi bình tĩnh lại khi thấy con tôi vẫy tay cười nơi cái cổng đã xiêu, rồi mắt tôi hướng về khuôn mặt vừa xoay lại, khi mắt vừa chạm nhau, người tôi lại bặt đi và buốt lạnh, trong cái chớp nhoáng ấy, tuy chưa nhận ra người đàn ông, nhưng ánh mắt đó thì thật là thân thuộc . . . và rồi tôi như quị xuống, miệng thì thầm:
- Anh Hùng.
Tôi bám vào cái hàng rào dây leo, con tôi đã ôm chân tôi, nước mắt tôi tuôn rơi, cái xách tay có mấy cuốn vở đã rơi vương vãi đây đó trên nền đất, tôi không còn thấy gì vì nhòa những lệ, tai không còn nghe bởi chỉ nghe được tiếng nấc nghẹn của chính mình, cái buốt giá lạnh lẽo khắp người kéo dài chừng như vô tận đó đã nhận chìm tôi vào đêm đen.

Khi tôi tỉnh lại biết mình đang nằm trên giường, biết nhiều người đang đứng quanh, nhớ lại những gì đã xảy ra, tôi nói:
- Con không sao nữa, mọi người hãy ra ngoài và khép cửa lại dùm con.
Mẹ tôi hiểu câu nói cương quyết của tôi, và xua tất cả ra ngoài. Tôi kéo cái góc gối nhét vô miệng, lấy cái khăn che lên mắt và bắt đầu khóc, tha hồ khóc, những đầy vơi chôn dấu, những hố thẳm nghiệt ngã của riêng tôi xô lấn nhau tuôn tràn, như con suối cạn bỗng dưng được cơn mưa lũ trên đầu nguồn đổ xuống. Tôi cứ mãi cắn chặt chéo gối như thế, không biết đến bao lâu. Cho đến khi nguồn cơn đã cạn, mở mắt ra thấy trời đã về chiều, tôi trở dậy rửa mặt chải đầu, bước ra ngoài với đôi mắt xưng đỏ và một nụ cười, kéo cái ghế ngồi cạnh bên Hùng, nắm lấy tay Hùng và nói:
“Chỉ vì nghĩ đến câu nói khi trước của anh, mà em khóc suốt nãy giờ.” Mọi người hoen đỏ mắt, nhưng đã tươi vui vì thấy tôi bình an vui vẻ trở lại, chỉ có con tôi đang đứng dựa vào bà ngoại nó là không hiểu gì, nó nói:
- Má, má, chú đó hồi nãy ôm con đó má.
- Ừ, bác Hùng đó con, không phải chú Hùng.

Quay sang Hùng tôi lại cười:
- Con em đó anh Hùng, ngoan lắm, em . . .
Tôi vẫn nắm tay Hùng, anh ngắt lời tôi:
- Em không phải nói gì, anh biết hết cả rồi.
- Sao anh biết? vừa gặp em thôi mà!

Thì ra Hùng đã dò hỏi tìm tôi khắp cái vùng Bầu Lâm này cả tháng nay, khi hỏi ra tôi, cô giáo Ngọc An lại có em gái là Ngọc Chi là đích xác rồi, Hùng chỉ hỏi thêm chút nữa là hiểu hết mọi chuyện. Chồng Ngọc Chi chạy đi mua ít thức ăn, khi bày ra lại có thêm bia rượu nữa, ha! chắc mấy ông tướng lại nháy nhó với nhau. Hùng rót bia cho mẹ tôi:
- Dì uống chút cho vui.
Tôi nói với mẹ:
- Uống đi má, con cũng uống.
Ngọc Chi đang cắn cái khăn tay, nói trong tiếng nấc:
- Em cũng uống!
Một chút mem bia, làm mọi người phấn chấn hẳn lên, tôi bằng lòng, tôi hả dạ, tôi thỏa mãn . . . gì nữa? vâng tôi hạnh phúc. Chúng tôi đã lớn, tôi phải tỏ bày, tôi đã đau khổ đến thế này bao nhiêu năm qua, tôi còn sợ hãi khép kín gì nữa với Hùng, với mọi người. Tôi lập lại câu nói của tôi:
- Em khóc ròng vì em hạnh phúc quá, vì ước nguyện của em thành sự thật và ước nguyện của em là được biết tin anh, tin tức về anh thôi, không hẳn là phải gặp anh.
Tôi uống thêm bia lạnh, cười tươi nói tiếp:
- Khi xưa em chưa từng xưng ‘em’ với anh cho đến giây phút này đây . . . lại được nắm tay anh, biết anh còn quay về tìm em, em hoàn toàn mãn nguyện.”
Hùng vẫn chưa nói gì nhiều, mẹ tôi và Ngọc Chi cũng lặng lẽ vì biết tôi đang muốn nói và hiểu là tâm tư chôn kín bấy lâu của tôi cần được thổ lộ. Và tôi sẽ phải trải bày hết hôm nay vì thuở mười-bảy-tuổi tôi không dám nói và sau đó thì không biết tỏ cùng ai.

Những ước nguyện, những cảm xúc chất chứa bao nhiêu năm qua trong nhất thời tôi không thể nói ra thành lời. Tôi vào phòng và quay nhanh trở ra mở cái gói trên tay:
- Tất cả những cuốn truyện, băng nhạc . . . mà anh mua cho em còn đây, em đã sống còn, nhờ chút kỷ niệm đó. Những cuốn truyện, những băng nhạc đó đã lâu lắm không còn được nghe hay xem lại, nhưng em trân quí chúng như dấu tích của những tháng ngày bình yên đẹp đẽ . . . và, và hình bóng anh trong bộ trung lễ trắng, xoay xoay cái nón đỏ trong tay . . .
- Anh chưa một lần thật sự nắm tay em.

Tôi mỉm cười, nước mắt lại trào ra:
- Anh chỉ kéo tay em và cầm tay em trước mặt má và Ngọc Chi.
Ngọc Chi lại nức nở, có lẽ bây giờ nó hiểu nhiều hơn, chắc Ngọc Chi cũng không nghĩ là chuyện chúng tôi chỉ bình thường như vậy. Tôi nói tiếp:
- Sau này khi lấy ba thằng Minh em mới ‘ngộ’ ra một điều: Anh không muốn lấy gì của em cả, chỉ muốn cho em thôi. Em suy gẫm ra nhiều điều ở anh. Nhiều năm trước đây khi thấy lại biển, lòng em chao động quá, em hoảng sợ biển từ bữa đó, nên lâu nay em ở riệt vùng này. Anh đã mang đi vùng biển bình yên của em.
Tôi tiếp tục nói mãi cho đến khi cạn nguồn hết ý . . . Thấy tôi đã nhẹ lòng, Hùng mới thưa với mẹ tôi:
- Con xin thưa với dì, mà không vòng vo gì cả: con xin phép má, xin Ngọc An, xin vợ chồng Ngọc Chi, cho phép con được mang mẹ con Ngọc An đi, Ngọc An đã chịu đựng nhiều rồi.
Mẹ tôi không mong gì hơn, bà tươi cười nói:
- Dĩ nhiên là má mong muốn như thế, từ mười chín năm nay rồi, từ những ngày đầu con mới tới nhà.
Ngọc Chi cũng đã tươi cười, vỗ tay nói:
- Vợ chồng em hoan hô hai tay, cho tương lai anh chị và cho cháu Minh nữa.
Tôi nhỏ nhẹ:
- Mọi người nói rất đúng, nhưng chỉ đúng theo ý riêng mình, hãy khoan nói đến tương lai của thằng Minh, biết đâu mai sau nó chọn tương lai cho nó khác với ý mình bây giờ?
Tôi ngập ngừng lựa lời:
- Cũng như con chọn ngày mai của con khác với ý má và em mong muốn. Làm sao con không hiểu cái đời sống ở đây, nhưng . . .
Tôi quay sang phía Hùng:
- Anh là hạnh phúc của em, nhưng má và Ngọc Chi cũng là hạnh phúc của em nữa. Em không thể theo anh đi đâu cả, vì khi phải xa má và Ngọc Chi, em cũng sẽ lại bắt đầu đau khổ héo úa như lúc không có anh bên em vậy.
Ngọc Chi lại tấm tức khóc và nói:
- Đôi ba năm, chị vẫn có thể thăm má và em mà.”
Tôi cương quyết:
- Chị không bỏ cái đang-có, để chạy theo cái có- thể-có. Hơn nữa tình yêu của chị bình thường lắm: nghe được tin anh Hùng là chị mãn nguyện rồi.”
Tôi quay sang Hùng:
- Ngày 30 tháng tư đó, khi mong đợi anh, em mới thật sự hiểu lòng mình và em cũng đã chỉ một lần duy nhất dám bày tỏ khi nói: ‘anh Hùng ở đây, không đi đâu hết.’ năm đó em chưa tròn mười bảy và em còn nhớ nguyên tâm tư mình lúc đó.
Hùng mỉm cười, nói:
- Anh mang theo câu nói ấy bấy lâu nay, và hôm nay anh muốn nói với em: anh sẽ ở đây, không đi đâu hết.
Tôi khựng người, thảng thốt đưa tay lên bụm miệng:
- Không, không . . . anh phải về với hạnh phúc của anh chứ. Anh có hiểu lầm ý em không? Em chỉ nhắc lại những điều đã qua . . . em chỉ muốn bày tỏ, em không muốn, không đòi hỏi gì . . . em, em . . .”
Nước mắt tôi lại đong đầy, tôi có nghe lầm không? Hạnh phúc của tôi không thể nào tràn đến nhanh và dễ dàng như vậy?
- Anh đừng vì xúc động nhất thời mà nói như thế, em không có gì trao anh nữa và em cũng không mong muốn gì hơn nữa nơi anh.
Hùng lại đùa như ngày cũ:
- Em lúc nào cũng đúng: anh đang về với hạnh phúc của anh đây!
Hùng không tranh luận chuyện đó nữa, tôi tiếp tục nói, nói cho hết những sâu thẳm tuyệt vọng, những ngọn đỉnh thương yêu . . . Mẹ tôi và Ngọc Chi cười cợt nói:
- Hứ . . . con cóc được trận mưa đầu mùa . . . hi hi, ồn ào thiệt là bể chợ!

Vài tháng sau giữa mùa nghỉ của trường Hùng lại về bất chợt. Rồi như thuyết phục, như nằn nì tôi và mọi người trong gia đình ra thăm lại Vũng Tàu. Cái gia đình năm người của tôi đã lâu mới có chuyện để rộn rã lao xao lên. Hùng dẫn mọi người đến căn nhà nhỏ nằm trên sườn đồi nhìn ra biển. Trời ơi, biển vẫn êm đềm phẳng lặng như xưa, nắng chiều rực rỡ phản chiếu chói ngợp trên mặt biển rộng. Ôi, cõi lòng tôi an bình vô hạn. Hùng nói với mẹ tôi:
- Con mới thuê sáng hôm qua đó Dì, ở nửa tháng bốn tuần gì cũng được.
Ngọc Chi và chồng chở nhau mua các thứ cần dùng. Vùng biển yên bình thời thơ ấu trở lại trong lòng tôi, cảnh vật đẹp đẽ huy hoàng, mà ngày xưa tôi không khi nào nhận biết, ít nhất cũng không có lớp bụi đỏ kinh khiếp phủ mờ. Tôi nhắm mắt ý thức nỗi bình an trong lòng mình. Sáng chúa nhật, vợ chồng Ngọc Chi vẫn tới lui mua sắm, Hùng, tôi và thằng Minh tha hồ thả bộ xuống các bờ ghềnh bãi đá. Không phải sao? Thời gian, không gian này, tất cả là của chúng tôi . . .

Trưa hôm ấy, ghé cái nhà hàng xây vươn dài ra mặt biển, tôi tròn mắt khi thấy vợ chồng Ngọc Chi đang ngồi trong đó, Ngọc Chi nói:
- Anh Hùng dặn em khi sáng đó mà, nè, nè, chị em mình lên đón má xuống.
Ừ, ừ tôi cũng muốn rửa mặt, người tôi mặn những gió biển và cát. Tắm nhanh ra, thấy Ngọc Chi đang tô môi vẽ mắt tôi nói:
- Hứ, điệu hạnh! Làm dáng mí ai nữa trời.
- Chồng tui, được hông? Nè, chị cũng điểm một chút, coi chừng ngó già hơn anh Hùng đó.
- Còn lâu! Chị hai mi còn . . .còn . . .

Nhìn trong gương, tôi vẫn cao, da còn trắng, mắt tôi đã long lanh trở lại, nhưng không biết tôi còn gì cho Hùng? Nghe lời Ngọc Chi, tôi điểm nhanh mấy nét và cùng mẹ xuống dưới. Bước vào nhà hàng, đi về hướng dãy bàn trông ra biển tôi bỗng sững người: những cặp vợ chồng bạn giáo viên của tôi từ Bàu Lâm, những người bạn từ thời trung học bao năm không gặp gỡ, đang tụ ở đó tự lúc nào! tụi tôi ôm nhau tíu tít nước mắt chan hòa. Tôi trừng mắt nhìn Ngọc Chi:
- Khỉ, sao không nói cho ‘hai’ biết!
Tôi vẫn xưng trỏng là ‘hai’ với Ngọc Chi, nó điệu bộ dựa đầu vào vai chồng rồi nói:
- Chồng tui cực khổ xuôi ngược mấy hôm nay, còn bị phiền hà oán trách. . . hứ.
Phải rồi, chồng nó học chung trường với chị em tôi nên nó đâu xa lạ gì mấy người bạn cũ của tôi, ngõ ngách nào mà nó không biết. Mọi người chào hỏi làm quen nhau, mẹ tôi tươi vui hớn hở. Tôi uống ít bia lạnh cho xúc động lắng xuống, Hùng đứng dậy lên tiếng:
- Thưa dì, Ngọc An và con mười tám năm mới gặp lại, hoàn cảnh có thay đổi nhiều, nhưng trong tâm, tụi con vẫn như ngày cũ . . . Con xin dì cho con được làm con của má, là ba của Minh và làm bạn với mọi người.
Mọi người vỗ tay rần rần, Ngọc Chi đưa cho Hùng cái gì đó, ô thì ra ‘anh em họ’ bí mật cấu kết với nhau. tôi còn biết làm gì hơn là gục đầu vào vai Hùng khóc nức nở, để mặc cho Hùng đeo chiếc nhẫn vào tay. Hùng nói thêm:
- Nhân tiện, con cũng thưa với má là trước đây, bồ bịch thì con cũng có, còn vợ con thì . . . thì bây giờ mới có.”
Tôi bật cười, mặc kệ cho nước mắt nhạt nhòa.

......... Hùng vẫn đi về, những lần vắng xa, chưa bao giờ làm tôi suy nghĩ, vì ước nguyện của tôi bình thường nên tôi tràn ngập hạnh phúc, lối sống của tôi bình dị nên tôi cảm thấy dư thừa và tâm hồn tôi hướng thượng nên tôi đã gặp được những trái tim chân thành. Thuở mười sáu Hùng và tôi quí mến nhau cũng vì những điều đơn sơ ấy…Anh còn có việc làm ở bên kia, anh còn có bạn bè của anh, niềm say mê khác của anh, như hạnh phúc mà anh trao cho tôi. Ngày xưa cũng thế, mỗi tuần không phải chúng tôi chỉ gặp nhau có mấy tiếng đó sao? Hùng vẫn đi, về, lần nào cũng có những món quà cho tôi: những cuốn truyện, những vật nho nhỏ như thời tôi mười sáu.

Tất cả chúng tôi quay về sống trên mảnh đất vừa đủ cho gia đình nhỏ bé năm người, không xa lắm vùng biển cũ, vùng biển mà một ngày sinh nhật mười sáu xưa kia, Hùng chở tôi ra đó nhìn mảnh trăng non treo trên biển. Và hôm nay đây, giây phút này, Hùng lại chở tôi ra nơi ấy, lòng tôi bình yên nhưng mở hội tựa như một chiều thuở mười sáu xa xưa. Ôi hạnh phúc sao huy hoàng rực rỡ đến thế! Tôi choáng ngợp ngây ngất trong cảm giác kỳ diệu ấy. Tim, mạch tôi đập nhanh hơn vì đã có một nguồn sống mới vừa nảy nở trong người, đưa tay xoa nhẹ nhẹ trên bụng mình. Hạnh phúc sẽ không rời xa tôi nữa, cho đến tận cùng. Mảnh trăng xưa đã về qua biển cũ.
Sydney, 02.2009.

| ↑Top of page ↑ |